あなたのEメールにパスワードが送られます。

“Xin chào các bạn, hôm nay tôi xin được kể lại hành trình gần 1 năm qua tại Nhật Bản của mình, có lẽ là những trải nghiệm cả về thể xác lẫn tinh thần mà tôi sẽ chẳng bao giờ quên được.

 

Tôi là Minh, 24 tuổi, quê Thái Bình. Sinh ra và lớn lên tại một làng quê nghèo, bố mẹ làm nông, nhà thì đông anh em. Kể đến đây thì chắc chắn bạn đã mường tượng ra hình ảnh của một hộ nghèo điển hình rồi phải không? Tuy kinh tế khó khăn là vậy, bố mẹ vẫn quyết cho tôi học đến hết cấp 3 để lấy ít con chữ, kiến thức sau này còn có thể kiếm được công việc tốt hơn thay vì kế tục nghiệp nhà nông “một nắng hai sương” mà suốt mấy đời ông bà đã để lại. Học hết cấp 3, tôi theo bạn bè xuống Hải Phòng làm công nhân tại một khu công nghiệp lớn, công việc không quá nặng nhọc, mỗi tháng cũng gửi về nhà được vài đồng cho bố mẹ nuôi các em. Cứ tưởng cuộc sống sẽ nhẹ nhàng trôi qua như vậy nhưng không, tôi lại tìm thấy một đích đến mới cho bản thân đó chính là Nhật Bản.

 

 

Tôi có một cậu bạn sang Nhật làm ăn cũng được 2 năm, trên trang cá nhân toàn đăng ảnh ăn chơi, không những vậy hàng tháng còn gửi về cho bố mẹ mấy chục triệu, gom dần thì mua được cả xe, xây được hẳn nhà. Tôi cũng muốn vậy, muốn được đổi vận, muốn gia đình thoát cảnh nghèo khó, bố mẹ và các em sống một cuộc sống tốt hơn.

Vậy là tôi nung nấu ý định đi Nhật, tìm hiểu, hỏi han bạn bè về chi phí, quá trình đăng kí tham gia chương trình thực tập sinh kỹ năng. Sau khi tìm hiểu từ nhiều nguồn, nhận được nhiều lời khuyên khác nhau, dù cũng biết cuộc sống ở Nhật Bản chẳng phải màu hồng, nhiều chông gai, rủi ro có thể ập đến nhưng tôi vẫn muốn đi, chưa thử thì sao biết được cuộc sống có màu gì, tôi đã tự nhủ với bản thân như vậy.

Tôi được tư vấn về đơn hàng giàn giáo thông qua nghiệp đoàn A ở Hà Nội, tất tần tật mọi chi phí hết 150 triệu. Thấy chi phí cũng hợp lý, lại là chỗ người quen giới thiệu, thế là sau khi chạy vạy ngân hàng đủ tiền, tôi lập tức khăn gói quả mướp lên Hà Nội bắt đầu học tập, tu luyện. Có lẽ do được trời thương hay sao, ngay đợt thi tuyển đầu tiên tôi đã đỗ đơn hàng, cảm thấy vui và may mắn vô cùng. Vậy là cuộc sống của tôi chuẩn bị mở sang một trang khác, không biết là có những điều mới mẻ gì đang chờ tôi ở phía trước nhưng tôi biết là tôi đã rất sẵn sàng.

 

In Japan

Vừa đặt chân tới Nhật Bản, điều đầu tiên tôi cảm thấy đó là sự choáng ngợp. Với một đứa nhà quê như tôi thì Nhật Bản quả thực quá sạch sẽ và hiện đại. Một đất nước xinh đẹp như vậy bảo sao không nhiều người ao ước đến và mong muốn được ở lại.

Những hy vọng, mong đợi về một cuộc sống tốt đẹp hơn lại rạo rực trong tôi. Tôi đã đặt ra những dấu mốc mà mình phải đạt được: sau 2 năm nhất định sẽ trả hết số nợ, năm cuối sẽ mang được tiền về và hơn hết là rèn giũa bản thân, nâng cao tay nghề để sau này còn có gì đó mà kiếm cơm.

 

 

Chẳng cần chờ đợi gì lâu, ngày được đi “kiếm cơm” đầu tiên của tôi đã đến. Sáng 5h30 bước chân ra khỏi nhà, 8h30 bắt đầu vào làm việc. Công việc giàn giáo thì không phải miêu tả nhiều, bạn sẽ được đi đây đi đó, tới các công trình lớn nhỏ của Nhật Bản, được đứng ở những vị trí cao nhất ngắm nhìn toàn cảnh xung quanh, đặc biệt còn không phải làm ngoài giờ nhiều nữa chứ. Quả là một công việc hấp dẫn phải không nào?

Tôi nói vui vậy thôi chứ phải làm sao thì người ta mới gán cho công việc giàn giáo này là công việc gian khổ nhất trong số các ngành dành cho TTS chứ. Nếu bạn sợ độ cao, sức khoẻ không được tốt thì tôi khuyên thật đừng đi theo cái ngành này. Vì hàng ngày bạn sẽ phải leo trèo, phải khuân vác đến cả tấn thép trên vai, vác liên tục, không ngơi tay, cường độ chắc phải gấp hàng chục lần tập tạ bình thường.

Bạn sẽ khuân vác, lắp ráp và tháo dỡ giàn giáo từ những nơi với độ cao không tưởng, thấp thì ở mức tầng 4, tầng 5, cao thì đến 2 chục tầng. Không những vậy, phải làm việc bất kể ngày mưa, ngày nắng vì người Nhật sẽ không để những yếu tố khác ảnh hưởng đến tiến độ của công trình, vào phải những hôm gió bão hay tuyết rơi thì quả thật là rất nguy hiểm.

 

 

Các bạn sẽ nói Nhật Bản an toàn lắm, thế nào chẳng có đồ bảo hộ. Đúng, có đồ bảo hộ nhưng do tính chất công việc yêu cầu di chuyển mau lẹ, nếu mang theo dây dợ thì sẽ rất vướng víu nên là … tự thân cẩn thận là chính các bạn nhé, cũng may rủi thôi.

Công việc cực nhọc lại có nhiều rủi ro là vậy nhưng đồng lương nhận về thì cũng đâu có cao, nếu không nói thẳng ra là rất thấp vì so với nhiều công việc khác, dân giàn giáo chúng tôi gần như chẳng được làm thêm giờ nữa. Tôi kể vậy không phải vì muốn làm các bạn đang theo đuổi nghiệp TTS nhụt chí hay khiếp sợ gì đâu, nhưng chỉ mong các bạn chọn được đúng ngành phù hợp với sức khoẻ, ý chí của mình vì các bạn sẽ phải gắn bó với cái nghề đó suốt 3 năm thậm chí là suốt đời cơ mà.

 

Còn đối với tôi, đã đâm lao thì phải theo lao, còn sức khoẻ là mình còn chiến tới cùng. Công việc giàn giáo cũng đã rèn giũa bản thân tôi rất nhiều, cơ thể khoẻ khoắn hơn, nghị lực cũng đanh thép hơn trước. Tôi thiết nghĩ một khi đã trải qua công việc nặng nhọc nhất rồi thì đối với những việc khác tôi sẽ chẳng nề hà gì.

Trở lại với cuộc sống thường ngày, mỗi tháng ăn tiêu tiết kiệm hết mức, tôi cũng gửi được về cho gia đình hơn chục triệu để trả nợ ngân hàng dần. Cứ như thế 6 tháng trôi qua, khi đã quen dần với guồng công việc cũng như cuộc sống nơi đây thì một chuyện nằm ngoài dự tính của tôi đã xảy ra, tôi bị tai nạn.

 

accident

Tôi sẽ kể ngắn gọn thôi. Hôm đó là một ngày làm việc bình thường như bao ngày, công việc của tôi là tháo dỡ giàn giáo và được phân công đứng phía dưới đỡ vật liệu được chuyển xuống hay nói chính xác hơn là thả rơi xuống từ trên cao. Nếu công ty nhận được công trình lớn thì sẽ có máy hỗ trợ nhưng công trình lần này chỉ là một tòa chung cư 4 tầng thôi nên sẽ phải làm tay hết.

Nhiệm vụ của tôi là đứng ở dưới chụp bắt những thanh sắt, những tấm ván có cân nặng trên dưới chục cân được người tháo thả từ trên xuống rồi xếp gọn lại thành các chồng. Lúc tháo gần hết tầng giáo đầu tiên, tôi đã bắt trượt và để một thanh sắt rơi trúng chân mình, đập vào ngay phần đầu gối khiến chân tôi khuỵ hẳn xuống.Chưa biết là có vấn đề gì với xương khớp bên trong không nhưng tôi thấy đau điếng phần khớp gối, dù dùng sức thế nào cũng chẳng thể duỗi chân nổi, phần đầu gối thì sưng to.

 

Mọi người xung quanh ngay lập tức gọi xe đưa tôi đến bệnh viện. Sau khi được thăm khám, chụp chiếu xong, chân trái của tôi được kết luận là đã bị gãy, xương bánh chè bị bể làm đôi, phần gãy có di lệch trên 3mm nên phải làm phẫu thuật kết xương xuyên 2 đinh ngay lập tức trước khi gặp biến chứng. Theo như bác sĩ nếu được điều trị kịp thời, đúng phương pháp thì phần khớp gối sẽ phục hồi sau ít nhất 4 tháng.

Nghe đến đây, tôi bỗng rùng mình, nằm viện 4 tháng có nghĩa là tôi sẽ không đi làm trong từng ấy thời gian, không có lương thì sao gửi về trả nợ. Viện phí thì đã có bảo hiểm của công ty lo nhưng khoản nợ thì vẫn nằm đó làm sao mà bố mẹ tôi gánh nổi. Tôi cứ miên man lo lắng như vậy ngay cả khi chuẩn bị làm phẫu thuật, nỗi sợ tiền bạc, công việc khiến tôi quên bẵng đi luôn cả vết thương của mình.

 

Chẳng những thế, sau khi phẫu thuật xong, tôi ngay lập tức nhận được một thông báo khủng khiếp hơn từ phía công ty: vì không làm việc trên 3 tháng nên tôi bắt buộc phải thôi việc và trở về Việt Nam sau khi chữa trị.

Còn gì kinh khủng hơn điều này nữa. Vừa mới đặt chân tới Nhật được 6 tháng, phải nằm viện thêm ít nhất 4 tháng, nợ chưa trả hết, chưa kịp làm được gì cho bản thân, tôi đã phải cay đắng nhận lệnh rời khỏi Nhật Bản.

Hỏi kĩ thêm thì công ty chỉ thực hiện trả một phần viện phí theo đúng quy định của bảo hiểm và hoàn toàn không được nhận bồi thường hay trợ cấp nghỉ làm trong suốt thời gian nằm viện. Vậy là tôi cũng đã hiểu ra một chút, phải chăng ngay từ khi biết được kết quả thương tích của tôi, có lẽ công ty đã không cần tôi nữa rồi.

Nhưng biết phải làm sao bây giờ, tôi vừa mới sang, tiếng thì bập bõm, người thân quen ở Nhật cũng chẳng có ai, công ty và nghiệp đoàn nói thế nào thì mình phải nghe vậy. Tôi phải chấp nhận sự thật này vì ngay từ đầu chính bản thân tôi đã sẵn sàng nhận lấy mọi rủi ro để đến đạt được giấc mơ của mình, chỉ là giấc mơ chưa kịp thành hiện thực thì tôi đã phải nhận lấy trái đắng.

Tôi buồn không phải vì những quyết định ban đầu của mình mà chỉ buồn vì công ty đã bỏ lại tôi lúc khó khăn và vì gánh nợ trên vai vẫn chưa kịp trả hết. Phải chăng nếu tôi nhận được tiền đền bù hoặc trợ cấp dù ít hay nhiều thì dẫu có buộc phải trở về tôi cũng cam lòng. Tôi tiếp tục nằm viện điều trị phải tới gần 5 tháng thì khớp gối mới hồi phục, sau đó chuẩn bị các thủ tục để trở về Việt Nam.

 

 

In Vietnam

Trở về Việt Nam, cho dù đã thông báo trước với bố mẹ, gia đình về tình hình của mình ngay lúc chấn thương nhưng tôi vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt họ. Bố mẹ vẫn ôm tôi vào lòng, chào đón tôi trở về nhưng tôi có thể hiểu được họ đã buồn và lo lắng biết nhường nào. Để họ thấy tôi trở về trong bộ dạng này có lẽ là nỗi thất vọng lớn nhất mà tôi từng trải qua.

Tôi lại tiếp tục xin làm một công việc mới trên thành phố để kiếm tiền trả số nợ còn lại. Dù việc trả nợ đối với tôi lúc này sẽ khó khăn, lâu dài hơn nhưng tôi sẽ cố gắng.

 

Sau những gì đã trải qua, tôi nhận ra rằng có lẽ chẳng phải riêng mình tôi mà còn rất nhiều những bạn TTS khác tại Nhật Bản đang phải chịu những rủi ro, ấm ức như vậy, rồi cả những anh em chuẩn bị sang Nhật nữa, nếu gặp phải những tình huống như tôi, họ sẽ phải làm sao? Giá như có một tổ chức đứng ra giải quyết hoặc có loại bảo hiểm, trợ cấp giúp chúng tôi một khoản để bớt đi gánh nặng nợ nần thì tốt biết bao.”

Đó là những tâm sự rất thật lòng của Minh với chúng tôi-những người thuộc BTC hiệp hội hỗ trợ việc làm cho người Việt Nam tại Nhật Bản. Sau khi nghe những lời tâm sự của bạn, chúng tôi đã phần nào hiểu rõ hơn những khó khăn mà TTS Việt Nam đang gặp phải và nhanh chóng lên kế hoạch, triển khai loại bảo hiểm bồi thường thu nhập (所得補償保険) với hy vọng sẽ giúp các bạn TTS có thể yên tâm hơn khi làm việc tại Nhật Bản. Dưới đây là thông tin chi tiết về bảo hiểm:

 

Bảo hiểm bồi thường thu nhập – 所得補償保険:

Đây là loại bảo hiểm mới dành cho cộng đồng thực tập sinh (TTS) Việt Nam. Cụ thể, trong khoảng thời gian gặp chấn thương, tai nạn không thể tiếp tục làm việc và không được nhận lương, thì bảo hiểm này sẽ cung cấp cho TTS một khoản tiền tương đương với mức thu nhập. Khoản tiền TTS nhận được sẽ được quyết định dựa trên mức độ thương tích sau khi qua đánh giá và thời gian điều trị, với mức tối đa là 100.000yên/1 tháng, tổng cộng là 1.200.000yên là số tiền nhiều nhất mà TTS có thể nhận được.

Nếu muốn biết thêm chi tiết hoặc cần tư vấn đăng kí và sử dụng bảo hiểm, hãy liên lạc với “Hiệp hội hỗ trợ việc làm cho người Việt Nam tại Nhật Bản”. Chúng tôi luôn sẵn sàng lắng nghe và giúp đỡ vì một cộng đồng TTS Việt Nam ngày càng tốt đẹp hơn!

https://facebook.com/wabisabivietnam/

 

応募フォーム